PHẢI LÒNG CÔ ĐƠN

Đôi mắt xanh ngọc đưa anh xa nơi chốn nào?
Mặn đắng vô vọng em ôm trái tim phải lòng cô đơn
Để từng ngọn gió kéo đến khiến tóc em rối bời
Ngàn điều chưa nói cho anh không sao cất lời
Chỉ xin giữ mãi kí ức đánh mất trong đời
Tình xa vắng
Ngân khúc hát một thời
Luyến tiếc bóng dáng ấy xa vời
Em vương vấn ánh mắt lấp lánh rạng ngời
Hoàng hôn khắc nỗi nhớ lấp kín khung trời vỡ đôi
Anh có bao giờ quên đi giấc mơ mình từng mơ?
Anh có bao giờ mang theo nỗi đau rồi phải lòng cô đơn?
Để từng ngọn gió kéo đến khiến tóc em rối bời
Ngàn điều chưa nói cho anh không sao cất lời
Chỉ xin giữ mãi kí ức đánh mất trong đời
Tình xa vắng
Ngân khúc hát một thời
Luyến tiếc bóng dáng ấy xa vời
Em vương vấn ánh mắt lấp lánh rạng ngời
Hoàng hôn khắc nỗi nhớ lấp kín khung trời vỡ đôi
Để từng ngọn gió kéo đến khiến tóc em rối bời
Ngàn điều chưa nói cho anh không sao cất lời
Chỉ xin giữ mãi kí ức đánh mất trong đời
Tình xa vắng
Ngân khúc hát một thời
Luyến tiếc bóng dáng ấy xa vời
Em vương vấn ánh mắt lấp lánh rạng ngời
Hoàng hôn khắc nỗi nhớ lấp kín khung trời vỡ đôi
Hai chúng ta đều ôm những giấc mơ rồi phải lòng cô đơn
Hai chúng ta đều ôm những nỗi đau rồi phải lòng cô đơn